Liễu Trường Dữ — người thừa kế gia tộc họ Liễu, vừa là thiên tài thương trường vừa là ngôi sao sáng ngành vật lý, lại đang bước từng bước trên lưỡi dao sắc do chính tay người mẹ kế giăng sẵn.
Giữa tuyết trắng tháng Sáu, cội mai khô nơi tổ trạch chỉ sau một đêm đã phủ kín sắc băng. Khoảnh khắc anh chạm tay vào thân gỗ mục, nếp gấp thời không chợt xé mở, đưa anh gặp được cô.
Đỗ Họa Cẩm, thiếu nữ trưởng thành chốn thâm khuê, sở hữu nụ cười đẹp như tranh cùng tâm tư xảo diệu, vốn thạo nghệ thuật xoay chuyển càn khôn trong chốn vuông tròn.
Hai khoảng thời không, chung một cội mai già. Nàng dạy anh cách thấu tỏ lòng người, anh dẫn nàng nhìn ngắm thế gian bao la. Tình cảm từ đó lặng lẽ đơm mầm.
Rồi cánh cửa thời gian khép lại. Nàng mắc kẹt trong vòng quay số mệnh, anh đăm đăm giữ trọn ở hiện thế.
Trăm năm đằng đẵng trôi qua, cội mai khô lại một lần đơm hoa. Giữa biển người mênh mông, một nụ cười quen thuộc đang bước về phía anh.
Trận tuyết năm ấy, hóa ra chưa từng dừng lại.